Chương 13
Phế nhân ngũ hồ
Hoàng Dung trở về khách điếm, tự cho rằng mình đã làm một điều tốt, trong lòng rất đắc ý ngủ ngon một đêm, sáng hôm sau kể lại với Quách Tĩnh. Quách Tĩnh vì việc này đã mất rất nhiều sức lực hôm ấy đánh nhau với Hoàn Nhan Khang sứt đầu mẻ trán cũng chỉ vì muốn y thành thân với Mục Niệm Từ, lúc ấy nghe nói hai người bọn họ tình ý hòa hợp cũng rất vui vẻ, càng vui vẻ hơn là từ nay trở đi Khưu Xử Cơ và Giang Nam lục quái không thể ép mình phải cưới Mục Niệm Từ nữa. Hai người trong khách điếm bàn luận, ăn cơm trưa xong Mục Niệm Từ vẫn chưa về. Hoàng Dung cười nói:
– Không cần chờ cô ta nữa, chúng ta đi thôi.
Rồi về phòng thay mặc nam trang.
Hai người tới thị trấn mua một con ngựa khỏe mạnh thay chân, vòng qua cửa nhà Tưởng gia, thấy ngọn đèn đồng đề mấy chữ Khâm sứ nước Đại Kim trước cửa đã hạ xuống, nghĩ rằng Hoàn Nhan Khang đã lên đường. Mục Niệm Từ cũng đi cùng y rồi.
Hai người dọc đường du sơn ngoạn thủy, men theo sông Vận Hà đi xuống phía Nam, hôm ấy tới Nghi Hưng. Đây là Đào Đô nổi tiếng khắp thiên hạ, trong khoảng non xanh nước biếc óng ánh từng gò từng gò cát tía, có một cảnh sắc riêng.
Truyen Kiem Hiep Kim Dung - Anh Hung Xa Dieu - Chuong 13-18

Full Truyện Kiếm Hiệp Kim Dung – Anh Hùng Xạ Điêu – Chương 13-18

Lại đi về phía đông, không bao lâu thì tới bờ Thái Hồ. Thái Hồ nằm vắt qua ba châu, sông ngòi vùng đông nam đều chảy vào đó, vòng vèo năm trăm dặm, thời cổ gọi là Ngũ Hồ. Quách Tĩnh trước nay chưa từng nhìn thấy hồ lớn như thế, nắm tay Hoàng Dung đứng cạnh hồ, chỉ thấy sóng dài xa tít tới tận chân trời, đưa mắt nhìn ra chỉ thấy một màu xanh biếc, bảy mươi hai đỉnh núi xanh thẫm nhô lên trên ba vạn sáu ngàn khoảnh ba đào, không kìm được ngẩng đầu lên gào to, cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Hoàng Dung nói:
– Chúng ta xuống hồ chơi đi.
Rồi tìm tới một chiếc thuyền đánh cá ven hồ, gởi lừa ngựa ở nhà chài, thuê một chiếc thuyền con, khua chèo bơi ra giữa hồ. Rời khỏi bờ hơi xa rồi, nhìn bốn bên thấy mênh mông, đúng là không biết trời đất trong bể hồ hay bể hồ trong trời đất.
Hoàng Dung tà áo mái tóc lay động trước gió, cười nói:
– Trước đây Phạm đại phu chở Tây Thi rong chơi trên Ngũ Hồ, đúng là thông minh, chết già ở đây há chẳng hay hơn vất vả làm quan sao?
Quách Tĩnh không biết điển cố Phạm đại phu, nói:
– Dung nhi, cô nói điển cố ấy cho ta nghe với.
Lúc ấy Hoàng Dung đem chuyện Phạm Lãi giúp Việt vương Câu Tiễn báo thù phục quốc thế nào, công thành thân thoái cùng Tây Thi quy ẩn ở Thái Hồ thế nào kể lại một lượt, lại kể chuyện Ngũ Tử Tư và Văn Chủng vì sao bị Ngô vương và Việt vương giết chết.
Quách Tĩnh say sưa lắng nghe, xuất thần một lúc nói:
– Phạm Lãi đương nhiên thông minh, nhưng Ngũ Tử Tư và Văn Chủng đến chết cũng vẫn tận trung với nước lại càng không dễ.
Hoàng Dung mỉm cười nói:
– Không sai, cái đó gọi là Nước có đạo, không đổi phép tắc, thật mạnh mẽ; Nước không đạo, chết không đổi chí, thật mạnh mẽ.
Quách Tĩnh hỏi:
– Hai câu ấy là có ý gì?
Hoàng Dung nói:
– Chính sự của quốc gia sáng đẹp thì người làm đại quan chỉ không cần thay đổi pháp độ đã có, triều chính của quốc gia hủ bại thì ngươi thà sát thân thành nhân chứ không chịu thay đổi khí tiết, như thế mới là bậc hảo nam nhi đại trượng phu tiếng tăm lừng lẫy.
Quách Tĩnh gật đầu lia lịa nói:
– Dung nhi, làm sao mà cô nghĩ ra được những đạo lý hay thế?
Hoàng Dung cười nói:
– Ái chà, ta mà nghĩ ra thì lại không trở thành thánh nhân rồi à? Đó là lời Khổng phu tử, lúc ta còn nhỏ được cha dạy cho đấy.
Quách Tĩnh thở dài nói:
– Có rất nhiều điều quả thật ta nghĩ mãi không ra, nếu đọc sách nhiều hơn, biết đạo lý thánh nhân đã nói thì nhất định sẽ hiểu rõ.
Hoàng Dung nói:
– Như vậy cũng chưa đủ. Cha ta thường nói lời của bậc đại thánh nhân có rất nhiều điều không thông. Cha ta lúc đọc sách thường nói: Không sai, không sai, ăn nói bậy bạ, lẽ nào lại thế, có lúc lại nói: Ðại thánh nhân, nói thối lắm!
Quách Tĩnh nghe tới đó cười ầm lên. Hoàng Dung lại nói:
– Ta mất rất nhiều thời gian đọc sách nhưng nghĩ lại vừa tức giận vừa hối hận, nếu ta không tham học nhiều thứ như thế, đòi cha phải dạy ta các môn giải trí như đọc sách vẽ tranh, kỳ môn toán số mà chỉ chuyên tâm học võ thì chúng ta còn sợ gì bọn Mai Siêu Phong. Lương lão quái? Có điều cũng không quan trọng. Tĩnh ca ca, ngươi học được Hàng long thập bát khuyết tam chưởng của Hồng Thất công rồi, cũng không sợ gã Lương lão quái ấy nữa.
Quách Tĩnh lắc đầu nói:
– Ta tự nghĩ thì thấy còn chưa luyện được một nửa.
Hoàng Dung cười nói:
– Ðáng tiếc. Hồng Thất công nói đi là đi nếu không thì ta cứ trộm ngọn Đả cẩu bổng của y giấu đi, bắt y phải dạy ngươi ba chiêu chưởng pháp còn lại mới trả.
Quách Tĩnh vội nói:
– Không được, không được, ta học được mười lăm chưởng đã thấy thỏa mãn lắm rồi, tại sao lại quấy rầy Thất công lão nhân gia người như thế chứ?
Hai người trò chuyện không chèo nữa, để mặc chiếc thuyền nhỏ theo gió trôi đi, bất giác đã rời bờ hơn mười dặm, chỉ thấy cách vài mươi trượng có một chiếc thuyền đậu giữa hồ, một người câu cá ngồi ở đầu thuyền buông câu, cuối thuyền có một tên tiểu đồng. Hoàng Dung chỉ chiếc thuyền câu ấy nói:
– Trong chốn khói sóng mênh mông, một chiếc cần câu một mình câu cá, quả thật giống hệt một bức tranh thủy mặc vẽ cảnh sơn thủy.
Quách Tĩnh hỏi:
– Thế nào là một bức tranh thủy mặc vẽ cảnh sơn thủy?
Hoàng Dung nói:
– Ðó là tranh vẽ dùng mực đen chứ không dùng màu gì khác. Quách Tĩnh đưa mắt nhìn ra chỉ thấy non xanh nước biếc, trời xanh mây trắng, ánh chiều rực vàng, ráng chiều ánh đỏ, chỉ không thấy cái gì màu đen, lắc lắc đầu, mờ mịt không hiểu gì cả.
Hoàng Dung và Quách Tĩnh nói chuyện một lúc, quay đầu lại, thấy người câu cá kia vẫn ngồi yên trên đầu thuyền, cần câu dây câu đều không hề động đậy. Hoàng Dung cười nói:
– Người này nhẫn nại thật.
Một trận gió nhẹ thổi qua, sóng nước lăn tăn vỗ vào đầu thuyền. Hoàng Dung theo thế khua mái chèo, hát:
Phóng thuyền ngàn dặm bay trong sóng,
tạm ghé Ngô Sơn tản bộ.
Mây đùn thủy phủ,
sóng theo thần nữ.
Cửu giang nước đổ.
Khách Bắc bơ vơ,
lòng hùng riêng cảm,
tháng năm mấy độ.
Nhớ người xưa ở ẩn.
Sào Do bạn cũ,
giấc Nam Kha, lòng đau khổ!
Hát tới đoạn cuối thanh âm dần dần thê thiết, đó là một bài từ Thủy long ngâm tả tình cảm lúc chèo thuyền trên mặt nước. Nàng hát xong nửa đầu, lại ngừng một lúc.
Quách Tĩnh thấy trong mắt nàng như có ánh lệ, đang muốn nàng giải thích ý nghĩa của bài ca, chợt trên hồ vang tới một giọng hát mạnh mẽ, khúc điệu cũng giống bài Hoàng Dung vừa hát, chính là nửa sau bài Thủy long ngâm ấy:
Ngoảnh nhìn mây mù chưa quét
Hỏi anh hùng trên đời đâu hết?
Lo mưu phục quốc thương mình vô dụng, bụi mờ quạt nhỏ.
Sắt khóa ngang sông, buồm tơ lướt sóng.
Tôn lang sầu khổ.
Chỉ sầu gõ mái chèo, buồn ngâm Lương Phủ, lệ như mưa đổ.
Nhìn ra thì người hát chính là người ngư phủ đang buông câu, tiếng ca kích ngang rất có khí phách.
Quách Tĩnh cũng không hiểu hai người hát những gì, chỉ thấy đều rất hay.
Hoàng Dung nghe tiếng ca, lại ngẩn ngơ xuất thần. Quách Tĩnh hỏi:
– Sao thế?
Hoàng Dung nói:
– Ðây là bài thường ngày cha ta vẫn hát, không ngờ một người câu cá trên hồ cũng biết. Chúng ta tới xem.
Hai người bèn chèo qua phía ấy, chỉ thấy người câu cá kia thu cần câu lại, cũng chèo thuyền tới.
Hai chiếc thuyền còn cách nhau vài trượng, người câu cá kia nói:
– Trên hồ mừng gặp giai khách, mời qua đây cùng uống một chén được không?
Hoàng Dung nghe y ăn nói phong nhã, càng thầm khen lạ, đáp:
– Chỉ sợ quấy rầy bậc trưởng giả.
Người câu cá kia cười nói:
– Khách hay khó gặp, bèo nước gặp nhau trên hồ đã đủ thỏa lòng, mời cứ qua đây.
Khuấy mái chèo mấy cái, hai chiếc thuyền đã kề sát vào nhau.
Hoàng Dung và Quách Tĩnh buộc thuyền vào đuôi chiếc thuyền câu, kế đó nhảy qua, chắp tay làm lễ với người kia. Người kia ngồi làm lễ, nói:
– Xin mời ngồi. Tại hạ chân có bệnh, không đứng lên được, xin hai vị tha tội.
Quách Tĩnh và Hoàng Dung đồng thanh nói:
– Không cần khách sáo.
Hai người ngồi xuống chiếc thuyền câu, nhìn người kia thấy y khoảng trên dưới bốn mươi tuổi, sắc mặt khô héo gầy gò, tựa hồ đang mắc bệnh nặng, thân thể rất cao lớn, tuy ngồi mà vẫn cao hơn Quách Tĩnh hơn nửa cái đầu. Đứa tiểu đồng ở cuối thuyền bắc lò hâm rượu.
Hoàng Dung nói:
– Vị ca ca này họ Quách. Vãn bối họ Hoàng, nhất thời cao hứng hát bừa trên hồ, không khỏi có chỗ quấy rầy nhã hứng của bậc trưởng giả.
Người kia cười nói:
– Ðược nghe giọng hay, mối lo buồn trần tục trong lòng đột nhiên tiêu tan. Tại hạ họ Lục. Hai vị tiểu ca hôm nay là lần đầu tiên tới hồ du ngoạn phải không?
Quách Tĩnh nói:
– Ðúng thế.
Người kia sai tiểu đồng mang rượu thịt ra, rót rượu mời khách. Bốn đĩa thức ăn nhỏ tuy không bằng Hoàng Dung nấu nhưng mùi vị không tầm thường, rượu thịt đều rất tinh khiết, rõ ràng là vật của nhà giàu có.
Ba người đối ẩm được hai chén, người kia nói:
– Mới rồi tiểu ca hát bài Thủy long ngâm ấy tình ý bồng bột, quả thật là tuyệt diệu hảo từ. Tiểu ca tuổi còn nhỏ mà rõ ràng hiểu được thâm ý của bài từ ấy, cũng không phải dễ.
0 comments… add one

Gửi cảm nhận